} catch (e) {}; //]]>
Giỏ hàng

Tâm Tĩnh Lặng

Thương hiệu: Khác
|
70,000₫ 90,000₫

Tác giả: Ajahn Chah

Loại sách: tâm linh, phật pháp

Tiêu đề
Hotline hỗ trợ: 096 491 6006
|
Số lượng

Tâm Tĩnh Lặng

Tâm Tĩnh Lặng phản ánh lối tu hành yên tĩnh, sâu sắc, và an vui của các tăng sĩ trong rừng ở Thái Lan. Hãy thận trọng lắng nghe Achaan Chah bởi ông giảng dạy cách tu tập, không phải lý thuyết suông. Theo ông, sự ràng buộc là nguyên nhân của tất cả khổ đau. Nhận biết bản chất vô thường, bất an, và vô ngã của cuộc sống là thông điệp mà ông muốn gửi đến cho nhân loại để họ có thể đạt được chân hạnh phúc và tự do.

Tâm Tĩnh Lặng

 “Những lời dạy mạnh mẽ nhưng giản dị, dễ hiểu của Achaan Chah đã tác động sâu đậm đến sự tu hành của chúng ta và phong cách mà chúng ta làm việc với người khác.”

- Stephen Levine, tác giả của Who Dies?

 “Những bài pháp ngắn gọn, dễ hiểu về pháp thiền của Phật giáo này vừa lưu loát, vừa cởi mở.”

- The Institute of Noetic Sciences

 “Với những lời dạy sáng suốt và lối diễn đạt khôi hài, Achaan Chah đã giúp cho những đầu óc phương Tây đạt đến nội tâm an lạc của sự buông bỏ.”

- East-West Journal 

                                                Tên trộm trong tâm

Mục đích của thiền là để đem sự việc ra ánh sáng và phân tích chúng,để hiểu được bản chất của chúng.Chẳng hạn,chúng ta thấy thân thể là xinh đẹp và tốt lành,trong khi Đức Phật lại bảo rằng nó là bất tịnh,vô thường,và hay bệnh tật.Đâu là chân l ý?

Chúng ta giống như những du khách đến thăm một quốc gia xa lạ,và vì không hiểu ngôn ngữ bản xứ,nên chúng ta không thể cảm nhận trọn vẹn cuộc sống tại đó.Chỉ khi nào học biết  ngôn ngữ tại đó,chúng ta  mới có thể vui sống thoải mái với những người chung quanh.

Thông thường người ta cho rằng đời sống và thân thể chúng ta là ổn định.Một đứa bé chơi bong bóng;quả bóng vướng phải gai hay cây nhọn,bị nổ tung,và nó khóc òa lên.Một đứa bé khác,khôn ngoan hơn,biết rằng bong bóng rất dễ vỡ nên không buồn rầu khi nó vỡ.Con người sống suốt đời như một người mù.Họ quên cái chết giống như người tham ăn,ngấu nghiến thật nhiều thức ăn khoái khẩu mà chẳng nghĩ đến việc mình phải bài tiết.Đến khi đau bụng,vì không chuẩn bị trước,nên chẳng biết phải làm sao.

Thế gian đầy hiểm nguy-như những tên trộm lén lút.Những hiểm họa này cũng hiện diện ngay trong chùa chiền,dưới những hình thức khác.Đức Phật dạy chúng ta truy tầm những mối hiểm họa này và đặt cho người xuất gia tên’Bhikkhu’.Bhikkhu có hai nghĩa là:Người đi xin,và người thấy được hiểm họa của vòng tham ái.Kẻ nào bị chế ngự bởi ba loại phiền não-tham,sân,si-những thói quen xấu của họ sẽ ngày càng tăng trưởng,và họ càng tạo them nhiều nghiệp quả,để rồi lại bị những phiền não này chế ngự.

Tại sao bạn không thể loại bỏ tham,sân,si?Nếu hiểu sai,bạn sẽ đau khổ;hiểu đúng,bạn có thể chấm dứt đau khổ.

Phải hiểu luật nhân quả.Tham đắm vào khoái lạc thì sẽ gặt lấy khổ đau.Ăn uống quá độ thì dạ dày và ruột sẽ phản ứng khó chịu.Người ta mừng khi lấy trộm được của ai vật gì,nhưng sau đó họ bị cảnh sát bắt giam.Khi quan sát tâm,bạn sẽ biết cách hành động,sẽ biết cách chấm dứt sự dính mắc và phiền muộn.Đức Phật thấy được điều này nên cương quyết thoát khỏi mọi hiểm họa của thế gian.

Muốn thoát khỏi mọi hiểm họa của thế gian,chúng ta phải chế ngự chúng từ bên trong chúng ta.Những hiểm họa bên ngoài không đáng sợ bằng những hiểm họa bên trong.Chúng bao gồm:Gió,lửa,nước,và những tên trộm.

Gió:Gió đến từ các giác quan của chúng ta,tạo nên sự ham muốn,ái dục,sân hận,và si mê,tiêu hủy những phẩm chất tốt đẹp bên trong chúng ta.Thông thường,chúng ta cho rằng gió là thứ thổi bay lá cây,nhưng không nhận biết ngọn gió của các giác quan.Gió giác quan này nếu không đươc theo dõi,có thể tạo nên những cơn bão tham muốn.

Lửa:Chùa chúng ta có thể chẳng bao giờ bị hỏa hoạn,nhưng tham,sân,si không ngừng thiêu đốt chúng ta.Tham ái và sân hận khiến chúng ta nói và làm điều xấu.Si mê khiến chúng ta thấy thiện thành ác,ác thành thiện,xấu thành đẹp,những thứ vô giá trị thành có giá trị.Nhưng những kẻ không hành thiền thì  không nhận thấy điều này,và do đó bị lửa này chế ngự.

Nước:Nước là lũ lụt phiền não trong tâm chúng ta,nhận chìm chân tính hay Phật tính của chúng ta.

Trộm:Những tên trộm chính tông không ở ngoài chúng ta.Chùa chúng ta trong vòng hai mươi năm nay chỉ bị trộm một lần,nhưng  năm tên trộm của ngũ uẩn thì ngày đêm không ngừng trộm cắp,đánh đặp,và hủy hoại chúng ta.Ngũ uẩn đó là gì?

1.Sắc(thân và lục căn):là mồi của bệnh hoạn và đau nhức.Khi nó không hợp với ý muốn của chúng ta,chúng ta sẽ sân hận và phiền muộn.Không hiểu được bản chất già nua và suy tàn tự nhiên của thân thể,nên chúng ta đau khổ.Chúng ta cảm thấy yêu thích hay chán ghét đối với thân thể của kẻ khác,nên tự đánh mất sự bình an.

2.Thọ(cảm giác):Khi cảm giác đau nhức hay sung sướng sinh khởi,chúng ta quên rằng bản chất của chúng là vô thường,khổ,vô ngã,chúng ta đồng hóa mình với những cảm xúc và vì thế chúng ta bị khốn đốn bởi sự hiểu biết sai lầm này.

3.Tưởng(trí nhớ hay tri giác):Đồng hóa mình với những gì mình hiểu biết và nhớ tưởng về quá khứ khiến tham,sân,si phát sinh.Sự hiểu biết sai lầm của chúng ta lâu dần trở thành thói quen được ghi chép lại trong tiềm thức của chúng ta.

4.Hành(tác ý,chủ ý,và những yếu tố khác của tâm):Vì không hiểu bản chất của những trạng thái tâm,chúng ta phản ứng và rồi những ý tưởng và cảm xúc yêu,ghét,vui,buồn phát sinh.Quên rằng chúng là vô thường,khổ,và vô ngã,nên chúng ta dính mắc vào đó.

5.Thức:Chúng ta chấp vào “cái biết” về các uẩn kia.Chúng ta nghĩ rằng:”Ta biết,ta là,ta cảm thấy,” và bị giới hạn bởi ảo tưởng về Tự Ngã này,bởi sự phân biệt giữa ngũ uẩn và Tự ngã.

Những tên trộm này-những sự hiểu biết sai lầm này-khiến ta hành động sai lầm.Đức Phật không muốn điều này.Biết rằng con người không thể tìm chân hạnh phúc ở đây,nên Ngài đặt tên bhikkhu cho những ai thấy được hiểm họa này và muốn tìm đường giải thoát.

Đức Phật dạy các đệ tử của Ngài về bản chất thật sự của ngũ uẩn và cách buông bỏ chúng,không xem chúng là”ta”hay”của ta.Khi chúng ta hiểu,sẽ thấy rằng chúng có khả năng tác hại lớn cũng như đem lại lợi ích lớn,nhưng chúng ta không còn nắm giữ chúng như của riêng mình nữa.Sau khi thành đạo,Đức Phật vẫn còn có thân bệnh,có cảm giác đau khổ và vui suống,có trí nhớ,có suy nghĩ,và tri thức.Nhưng Ngài không còn xem chúng là”ta” hay”của ta”.Ngài  nhận biết chúng đúng như bản chất của chúng,và cái nhận biết đó cũng không phải là ta hay Tự ngã.

Tách rời ngũ uẩn khỏi phiền não và tham ái cũng giống như phát quang những bụi cây trong rừng mà không làm hại đến những cây lớn.Chỉ có sự sinh diệt tiếp nối,chứ không có chỗ cho phiền não.Chúng ta sinh ra và chết đi vói ngũ uẩn.Ngũ uẩn đến và đi theo bản chất tự nhiên của chúng.

Nếu có người nguyền rủa chúng ta,nhưng chúng ta không có cảm giác về tự ngã,thì chuyện xảy ra sẽ tự chấm dứt với lời nói,và chúng ta không thấy đau khổ gì cả.Nếu những cảm giác không hài long nảy sinh,hãy nhận biết rằng cảm giác không phải là”ta”, và chấm dứt nó ngay tại chỗ.

“Nó ghét tôi;nó quấy rầy tôi;nó là kẻ thù của tôi,” một tỳ khưu hay bhikkhu không nghĩ như thế,và cũng không cảm thấy tự  mãn hay so đo.Nếu chúng ta không đứng trong tầm đạn,chúng ta sẽ không bị bắn.Nếu một lá thư gửi đi mà không có ai nhận,thì nó sẽ được trả lại người gửi.Sống trong thế gian mà không dính mắc trong việc đánh giá mỗi sự việc,thầy Tỳ khưu trở nên tĩnh lặng.Đây là con đường tới Niết Bàn,trống rỗng và tự tại.

Theo dõi ngũ uẩn,và dọn sạch khu rừng,rồi bạn sẽ trở thành một người khác hẳn lúc trước.Rất ít người hiểu được sự trống rỗng và thực hành theo đó,nhưng ai làm được vậy sẽ đạt được niềm hỉ lạc lớn nhất.Tại sao chúng ta  không thử xem?Bạn có thể trừ khử những tên trộm trong tâm và xếp đặt mọi thứ trật tự lại.

ĐÁNH GIÁ SẢN PHẨM

Sản phẩm đã xem

0₫ 0₫
Facebook Instagram Youtube Top