} catch (e) {}; //]]>
Giỏ hàng

Sa di Trưởng Lão

Thương hiệu: Khác
|
149,000₫

Tên sách: Sadi Trưởng Lão

Tác giả: Minh Đức Triều Tâm Ảnh

Loại sách: Cổ Sử

Tiêu đề
Hotline hỗ trợ: 093 6041 017
|
Số lượng

 " TU KIỂU BẮT DẾ" 


…Chú sa di nhanh tay lấy đất bịt chặt mấy lỗ, còn chừa 6 lỗ, rồi nói:
-Trong 6 lỗ này, không biết cơ man nào là dế. Các bạn muốn bắt chúng thì phải làm sao nào?
-Dễ ợt, lấy lửa mà đốt!
-Bạn nói vậy sai rồi, là sát sanh rồi!
-Vậy lấy nước được không? Ngộp nước là chúng bò ra ngay!
-Sẽ có con chết ngộp, ông bạn!
-Chịu thôi!
-Vậy xem đây!
Vị sa di lấy đất bịt chặt 5 lỗ, chỉ chừa 1 lỗ, rồi chú lấy tay vỗ mạnh lên đất xung quanh hang dế. Mọi người thấy vui bèn vỗ theo. Một lát có một con thập thò, ló ra, nhúc nhích mấy sợi râu rồi bỏ chạy. Các con khác từ từ chạy ra theo.
Vị sa di vừa reo vừa cười vừa đếm:
-Một con, hai con, ba con… chú nâu, chú xám, chú đỏ, chú to, chú nhỏ, chú vừa…Tất cả đều được thấy rõ, ghi nhận rõ.
-Bạn nói gì vậy? Tại sao không bắt mà lại ghi nhận, thấy rõ?


-Hãy nghe đây thưa các bạn! Bắt dế chính là phép tu tuệ quán mà thầy tôi, bậc Tướng quân Chánh Pháp thường dạy. Sáu lỗ tượng trưng cho 6 chăn mắt, tai, mũi, lưỡi, thân,ý. Bịt chạt năm căn,chỉ còn chừa lại một căn ý mà thôi! Ý căn cũng là nhận thức, nó quan sát luôn cả ý căn. Khi hành tuệ quán,minh sát như thế thì những tâm niệm của chúng ta tựa như những con dế… Con xanh là tham, con đỏ là sân, con đen là si… gì đó đi ngang qua ý căn đều phải được nhìn ngắm, đều phải được thấy rõ. Thấy rõ, nhận biết thôi, chứ không được chụp bắt con dế nào cả! Thưa các bạn! Chụp bắt chính là chấp thủ. Vậy hãy tha thứ cho nó, buông xả chúng đi. Khi ấy thì cả bọn, cả lũ họ hang nhà dế lâu đời lâu kiếp ở trong tâm chúng ta…. Đều phải ra ngoài mà đi chơi chỗ khác hết! Vậy là hết dế, vậy là hết tham sân, phiễn não, vậy là giải thoát! Có phải thế không?

 Đây là tu kiểu bắt dế của những chú sa di mới 7 tuổi trong thời Đức Phật, tuy còn nhỏ tuổi nhưng công hạnh đáng ngưỡng mộ và vì vậy gọi là Sa di Trưởng Lão 




Những lời giáo huấn vi diệu chỉ có nơi đức Phật dành cho con trai Rahula


…Khi mọi người ra về hết, sa di Rahula nhanh nhẹn bưng vào một chậu nước cho ngài rửa chân, rồi đứng hầu một bên.
Rửa chân xong, nhìn chậu nước bẩn, đức Phật nói:
-Nước bẩn này có còn dùng được không, Rahula?
-Thưa, chẳng dùng được nữa!
-Cũng vậy, đây là một bài học để chiêm nghiệm, để giác ngộ: Con người mà có tâm bẩn như chậu nước này, cũng y như thế, chẳng dùng vào việc gì nữa! Đổ đi thôi!
-Nói xong, đức Phật đổ nước trong chậu, còn chừa một ít:
-Còn một chút nước bẩn, thế nào, Rahula có dùng được không?
-Cũng không được, dù là một ít.
-Cũng vậy, này Rahula, đây cũng là bài học để chiêm nghiệm, để giác ngộ: Cái tâm của con người, dẫu chỉ bẩn một ít cũng không dùng được.


Đức Phật nhìn chú bé, dịu dàng nói tiếp:
-Cái gì làm cho tâm chúng sanh trở nên dơ bẩn, Rahula có biết không?
-Thưa, kẻ ác hạnh, ác giới, kẻ không có năm giới, bạch đức thế Tôn.
-Đúng vậy! Đức Phật gật đầu, vậy trong năm giới ấy, con thấy khó nhất giới nào, giới nào là khó giữ nhất?
-Thưa, giới nào con cũng giữ được, riêng giới nói dối, vọng ngữ thì…


Đức Phật mỉm cười:
-Thing  thoảng con bị “lủng”, bị “bể”, bị “rách” giới ấy phải không Rahula?
Chú sa di đỏ mặt, lúng túng một hồi rồi bẽn lẽn gật đầu.
Đức Phật lấy ngón tay trỏ gõ nhẹ vào đầu chú bé:
-Vậy là tâm con bẩn rồi. Dẫu nói dối một ít cũng bẩn rồi, cái đầu này có thấy ra điều đó không, Rahula?
Dạ, cái đầu của con hiểu rõ rồi ạ!
Đức Phật đổ hết nước trong chậu. Nhìn cái chậu không, đức Phật nói, có vẻ hỏi bâng quơ:
-Nhìn cái chậu không này, chẳng biết nó có dạy cho ta bài học nào nữa không đây?
-Dạ, có chứ! Rahula mau mắn đáp: Nước bẩn không dùng được thì cái chậu đựng nước bẩn ấy cũng phải cọ rửa cho sạch.
-Ừ, con lại nói đúng nữa! Vậy đây là bài học tiếp theo: Không những chỉ nói dối, mà cái tâm đựng cái bẩn ấy như biếng nhác, buông lung, giải đãi, rã rượi, ngủ ngày, ham chơi, ăn nhiều...cũng phải được cọ rửa kỹ càng cho sạch sẽ mới dùng được, mới trở thành người tốt được.
-Dạ, con hiểu rồi.
-Còn có bài học nào nữa nơi cái chậu ấy không, này Rahula?


Thấy Rahula nhăn trán, đức Phật gợi ý:
-Khi chỉ một người ngu, một người vô tích sự, một người mà trong óc không có gì, chỉ biết ăn cho đầy bụng, ngủ li bì xác thân, la cà chuyện phiếm nơi này nơi kia, thích khoái tìm ngũ dục, ngôn ngữ bình dân xứ này chế nhạo họ là “ kẻ rỗng tuếch, người rỗng không” này Rahula.
-Dạ, con hiểu rồi! Một người mà không biết kiếm tìm, tích lũy một thiện pháp nào, không chịu khó học hỏi những điều hay, tốt thì sẽ bị người đời cười chê là “ kẻ rỗng tuếch” như thế.


Đức Phật khen “giỏi, giỏi” rồi ngài lật úp cái chậu lại:
-Nếu cái chậu úp lại thì ta sẽ học được bài học gì?
-Thưa, cái chậu lật úp thì không dùng nữa, bên trong tối tăm, đấy là bài học!
-Chính xác! Đức Phật tiếp lời, khi con người mà quá xấu xa, quá dơ bẩn, quá nhiều ác giới, ác hạnh, cứng đầu, ngu si, tà kiến...thì cái tâm ấy cũng bị lật úp rồi, không dùng được nữa; không có ánh sáng trí tuệ nào có thể lọt vào đấy được; chúng sẽ sống mãi trong cõi tối tăm ấy! Vậy, con đừng làm cái chậu lật úp nhé, Rahula?


Rahula lạnh toát cả người, chú lắp bắp.
-Dạ...con sẽ cố gắng...cố gắng...nhiều hơn nữa...
Sau khi nằm nghỉ nghiêng lưng, tịnh chỉ ban trưa một lát, vừa mở mắt, đức Phật thấy bên cạnh đã có một thau nước trong vắt và một chiếc khăn trắng. Chú bé sa di còn đang ngồi thiền bên cạnh. Hình ảnh ấy đẹp quá, đức Phật hoan hỉ ngắm nhìn mãi. Đúng là một tiểu thiên thần.
Đợi Rahula xả thiền, đức Phật chỉ vào thau đựng nước:
-Cái thau đồng sáng loáng ở đâu mà trông quý báu quá vậy?
-Của hoàng gia dâng cúng cho chư tăng, bạch đức Thế Tôn!


Đức Phật gật đầu rồi tấm tắc:
-Nước cũng trong quá nhỉ? Chắc có giếng nước tốt?
-Dạ, giếng có mạch đá nên trong, ngọt và mát lạnh. Thánh y Jivaka dâng cúng và khuyên chư tăng nên lưu tâm đến chuyện nước uống...
Đức Phật chuyển mạch câu chuyện:
-Cái thau sạch, quý lại đựng nước trong, ngọt, mát lạnh, ai trông cũng thích mắt, cũng muốn uống phải vậy không Rahula?
-Dạ Phải!
- Cũng vậy, khi tâm ta sạch và quý, rồi đựng bên trong những đức tính, những phẩm hạnh trong, lành mát thì ai cũng mến, cũng trọng; ai cũng hoan hỉ, ai cũng muốn thân cận, kể cả chư thiên và thọ thần.
Rahula chăm chú lắng nghe bài học quý giá.


Đức Phật chỉ tay vào thau nước:
-Hãy quan sát thau nước, này Rahula!
-Dạ!
-Thau nước ấy không những “trong” mà còn “lặng” nữa, có phải thế không? Tâm trí ta cũng vậy, “ trí trong” nên ta mới sáng suốt, “tâm lặng” nên cáu bợn mới lặn chìm tận đáy. Trí trong là tuệ, tâm lặng là định. Từ cái thau nước mà ta cũng rút ra được bài học về định tuệ đấy, này Rahula!
-Dạ, thật hay quá là hay!
-Còn nữa, Rahula! Cũng nhờ “ trong” và “lặng” ấy ta còn soi mặt được đấy! Con hãy soi mặt thử xem!
Khi Rahula soi mặt, đức Phật nói thoảng bên tai:
-Thấy rõ cả từng sợi tóc, lông mi, có phải thế không?
-Dạ!
-Cũng vậy, khi có định và tuệ rồi, ta có thể thường trực soi chiếu nội tâm; và có thể thấy rõ cả những lăn tăn, li ti, cáu bợn phiền não. Vậy, cái xấu, cái bẩn nào trong tâm cũng thấy rõ được cả, phải vậy không Rahula?
-Quả là thế, bạch đức thế Tôn!
Đức Phật hài lòng vì Rahula đã thấu hiểu những điều căn bản nhất của sa môn hạnh.
Buổi chiều, lúc mát trời, đức Phật và Rahula trở về Trúc Lâm. Trên đường đi, họ gặp một đoàn voi. Con nào con nấy to lớn, hùng dũng, với những bước đi đĩnh đạc, oai nghiêm. Chúng đi trật tự, giữ khoảng cách đều đặn, thẳng hàng, thẳng lớp, không nhìn ngược, không nhìn xiên... Trên đầu voi, từng viên nài trang bị quân phục chiến sĩ, tay cầm búa khiển voi lấp lánh sáng. Thoáng nhìn, đức Phật biết đấy là đoàn binh chiến tượng đã được huấn luyện kỹ càng, có nhiệm vụ bảo vệ hoàng thành, đôi khi còn để làm chiến sĩ tiên phong xung trận.


Bước tránh vào một công viên, Đức Phật hỏi Rahula:
-Khi ra chiến trận, những chú voi chiến sĩ này sử dụng cái gì mà chiến đấu, con có biết không?
-Thưa, có lẽ là cái vòi, vì đệ tử thấy chúng ăn mía bằng vòi, hút nước, giỡn nước bằng vòi mà nhổ cây, quật gốc, bẻ cành cũng bằng vòi..
-Đúng vậy! Thế nhỡ cái vòi bị thương tích thì sao?
-Thưa, bị thương là hỏng, là phải vào bệnh viện thú của hoàng gia để chữa trị.
-Vậy nó phải biết bảo vệ cái vòi của mình, chính là bảo vệ mạng sống của mình, phải vậy không?
-Dạ đúng vậy!
-Này Rahula! Khi chiến đấu, những chú voi chiến sĩ của chúng ta sử dụng tất cả mọi vũ khí tự thân có được. Nó dùng vòi, dùng 2 chân trước, dùng 2 chân sau, dùng phần thân trước, dùng phần thân sau, dùng đầu, dùng ngà và dùng cả đuôi. Tất cả vũ khí tự thân ấy, cái nào bị thương, bị tật cũng được nhưng cái vòi thì đừng để bị thương. Tại sao vậy? Vì ăn, vì uống, vì thở đều ở nơi cái vòi cả. Cài vòi mà “ tử thương” thi fcoi như con voi bị tước đoạt mạng sống. Vậy với giá nào, con voi cũng phải biết bảo vệ cẩn mật cái vòi của mình.
-Vậy, hỏng vòi là hỏng tất cả!
-Đúng vậy! Khi chiến đấu, con voi sẵn sàng hứng chịu hàng trăm, hàng ngàn lằn tên, ngọn giáo, cho dẫu cái đầu, cái đuôi, cái tai, cái lưng, cái bụng... có bị thương mà cái vòi chưa bị thương thì con voi vẫn là một chiến sĩ, vẫn còn có khả năng kiên cường và dũng mãnh được. Nhưng nếu cái vòi mà bị thương là coi như bỏ.
Cũng vậy, một tỳ khưu trong giáo pháp của Như Lai, sống giữa cuộc đời khi còn hệ lụy bởi cái ăn, cái mặc, cái ở, cái ngủ nghỉ thì cũng phải hứng chịu hàng trăm, hàng ngàn lời chê bai, sỉ nhục, vu khống, ma lị, đàm tiếu, cạnh khóe, soi móc... lẫn ác tâm, ác ý, nhiều cạm bầy, gai chông không lường được của thế gian. Tuy nhiên, vị tỳ khưu ấy, cho dẫu cái bụng có bị thương vì thiếu vật thực; cái da có bị thương vì y áo không đủ ấm; cái lưng có bị thương vì nằm đất, nằm cây; cái tai có bị thương vì ác ngôn, sàm ngôn của kẻ thế; cái chân cái tay có bị thương vì ốm o gầy mòn; cái mặt có bị thương vi nắng mưa sương gió...nhưng mà “ cái tâm chưa bị thương” là chưa sao cả. Cái gì cũng bị thương, nhưng cái tâm mà chưa bị thương thì tỳ khưu ấy vẫn tồn tại, tồn tại dõng mãnh trong giáo Pháp của Như Lai.

Còn cái tâm mà bị thương rồi thì coi chứng, cái mạng sống phạm hạnh của vị ấy sẽ không còn nữa! Vậy, nếu con voi biết bảo trọng cái vòi của nó như thế nào thì con cũng phải biết bảo trọng cái tâm của mình như thế ấy, này Rahula!


Bài học này, quả thật là thấm thía tận ruột gan. Sa di Rahula nghĩ rằng, ai mà đã nghe rồi, một lần, thì suốt đời cũng không thể quên được câu chuyện về chậu nước bẩn, cái thau nước trong và cái vòi voi này.

ĐÁNH GIÁ SẢN PHẨM

Sản phẩm đã xem

0₫ 0₫
Facebook Instagram Youtube Top