} catch (e) {}; //]]>
Giỏ hàng

Pháp nhẫn nại

Thương hiệu: Khác
|
49,000₫

Nhẫn nại là một đức tính cao thượng, người có đức tính nhẫn nại là người được hạnh phúc an lành. Đức Phật thuyết dạy 38 pháp đem lại an lành hạnh phúc cho chư thiên, nhân loại, trong đó có bài kệ rằng:

Tiêu đề
Hotline hỗ trợ: 096 491 6006
|
Số lượng


Này tất cả chư thiên, nhân loại,

Có bốn pháp an lành cao thượng:

Một, đức tính nhẫn nại tự nhiên,

Hai, con người dễ dạy hiền lành,

Ba, chiêm ngưỡng các bậc Sa Môn,

Bốn, tùy thời đàm luận chánh pháp

Pháp nào cũng an lành cao thượng.

Trong 4 pháp này, xin giảng giải pháp đầu: “ Đức tính nhẫn nại tự nhiên”

Thế nào gọi là đức tính nhẫn nại?

Đức tính nhẫn nại là một đức hạnh cao thượng, một thiện pháp đặc biệt, biết chấp nhận, biết chịu đựng mọi cảnh trái ý nghịch long, mà không hề có thái độ sân hận, bực tức, vẫn giữ vững thiện tâm trong sạch một cách tự nhiên, không bị dao động khi gặp đối tượng làm cho bất bình nào.

     Đức tính nhẫn nại có đặc biệt hơn các thiện pháp khác, là chỉ có thể tạo được trong những trường hợp sau:

      Khi tiếp xúc với cảnh thiên nhiên khắc nghiệt như: Khí hậu lạnh lẽo quá, nóng bức quá, muỗi mòng cắn khó chịu quá, rắn rít cắn đau đớn quá.. mà vẫn chấp nhận chịu đựng, không hề có thái độ sân hận, bực mình, khó chịu, vẫn giữ vừng vàng thiện tâm trong sạch một cách tự nhiên, không bị dao động bởi những đối tượng làm cho bất bình ấy. Đó gọi là đức tính nhẫn nại.

      Khi tiếp xúc với người ác nghiệt: chửi rủa, mắng nhiếc thậm tệ, vu oan giá họa tày trời, đánh đập tàn nhẫn…mà vẫn chấp nhận chịu đựng, không hề có thái độ sân hận, tức giận người ấy, vẫn giữ vững thiện tâm trong sạch một cách tự nhiên, không bị dao động bởi những đối tượng làm cho bất bình ấy. Đó gọi là đức tính nhãn nại.

      Như vậy, pháp hạnh nhẫn nại không phải tạo được bất cứ lúc nào, bất cứ đối tượng nào, mà chỉ có thể được tkhi tiếp úc với đối tượng làm cho bất bình, nghịch cảnh, nghịch duyên mà thôi. Những đối tượng làm cho bất bình ấy dễ phát sinh tâm sân hận; nhưng người có phát nguyện hành pháp nhẫn nại, đó là cơ hội tốt đối với họ, thay vì tâm sân hận vì tâm vô sân phát sanh, tạo được pháp hạnh nhẫn nại trở thành một pháp nhẫn nại cao thượng.

      Do đó, đức hạnh nhẫn nại là một thiện pháp rất đặc biệt hơn các thiện pháp khác. Các thiện pháp khác như bố thí, giữ giới, hành thiền.. người ta có thể tạo bất cứ lúc nào mình muốn, bất cứ đối tượng nào mình chọn; nhưng đối tượng làm cho bất bình nghịch duyên, nghịch cảnh, này chỉ xảy ra một cách tự nhiên, người có đức tính nhẫn nại tiếp xúc với đối tượng làm cho bất bình ấy vẫn giữ vững thiện tâm trong sạch, mọi thiện pháp được phát triển tốt. Cho nên, đức tính nhẫn nại có một vai trò quan trọng, hỗ trợ cho moi thiện pháp được phát sanh và tăng trưởng, đem lại sự lợi ích cả cho mình lẫn cho người.

       Trong đời này, người không có đức tính nhẫn nại, thật mà khó tiến hóa trong mọi thiện pháp, dễ gây ra sự tai hại, điều bất lợi cho mình và cho người. Cho nên, Đức Phật khuyên dạy chư Tỳ Khưu khi đi truyền bá chánh pháp rằng:

“ Này các con, pháp hạnh nhẫn nại là đức tính cao thượng nhất”

Vậy nên hiểu sự tai hại của pháp không nhẫn nại và quả báu lợi ích của pháp hạnh nhẫn nại.

Trong Chi bộ kinh Đức Phật dạy rằng:

  • Này chư tỳ khưu, có 5 điều tai hại đối với người không có pháp hạnh nhẫn nại là:
  1. Người không có pháp nhẫn nại là người không được phần đông yêu mến, không hài long.
  2. Là người gây nhiều oan trái với người khác
  3. Là người tạo nên nhiều tội ác
  4. Là người mê muội lúc lâm chung
  5. Sau khi chết, do ác nghiệp cho quả tái sanh cõi ác giới, địa ngục, ngạ quỷ, súc sinh.

Và 5 quả báu của người có pháp nhẫn nại là:

  1. Được phần đông yêu mến và hài lòng
  2. Là người không gây oan trái với người khác
  3. Là người không tạo nên tội ác, tạo phước thiện
  4. Là người không mê muội, có tâm sáng suốt, minh mẫn lúc lâm chung.
  5. Sau khi chết, do thiện nghiệp cho quả tái sinh cõi thiện giới, cõi trời.

 

ĐỨC TÍNH NHẪN NẠI KHÔNG GÂY OAN TRÁI

Oan trái là một điều đáng kinh sợ trong vòng sanh tử luân hồi của mỗi chúng sinh.

Sự oan trái lẫn nhau giữa đôi bên: Người này gây oan trái với người kia và ngược lại, người kia gây oan trái với người này; người này trả thù người kia, rồi người kia trả thù lại người này. Cứ như thế, sự oan trái lẫn nhau từ đời này sang kiếp khác, mỗi khi gặp lại nhau, nối tiếp kéo dài đến vô chung.

Thật vậy, những đồ dơ bẩn không thể rửa sạch bằng thứ nước dơ bẩn, mà chỉ có thể rửa sạch bằng thứ nước trong sạch mà thôi. Cũng vậy, người ác này chửi rủa, mắng nhiếc, hăm dọa, đánh đập người kia… đã gây oan trái với người kia; nếu người kia lại chửi rủa, mắng nhiếc, hăm dọa, đánh đập trả đũa lại người ác này một cách tàn nhẫn hơn, hòng dập tắt oan trái, thì chẳng những không dập được tắt mà còn gây thêm sự oan trái lâu dài, càng chồng chất thêm nhiều nữa.

Sự thật, oan trái không bao giờ dập tắt được bằng sự oan trái. Bậc thiện trí có đức tính nhãn nại, có tâm từ, tâm không oan trái với tất cả chúng sinh, mới có thể dập tắt được sự oan trái.

Trong đời này, người chiến thắng thường gây oan trái; còn kẻ chiến bại lại ngủ không yên giấc bởi vì mưu tính việc trả thù. Cho nên, thường xảy ra thắng rồi lại bại, hoặc bại rồi lại thắng. Đó là do không có đức tính nhẫn nại.

Bậc thiện trí tự thắng phiền não trong tâm của mình rồi, không bị bại trở lại, đó mới thật là chiến thắng vinh quang nhất.

VẤN ĐÁP VỀ ĐỀ TÀI NHẪN NẠI

HỏiNhẫn nại là một đức hạnh cao thượng mà Đức Phật tán dương, vậy làm cách nào để có được đức tính nhẫn nại?

Đáp: Muốn có được tính nhẫn nại cần phải thành tâm phát nguyện thọ trì pháp hạnh nhẫn nại rằng:

“ Con xin thành tâm phát nguyện thọ trì pháp hạnh nhẫn nại suốt đời, dù tiếp xúc phải những đối tượng làm cho bất bình như: kẻ ác, chửi rủa, mắng nhiếc, hăm dọa, đánh đập, làm khổ con; con vẫn giữ vững đức tính nhẫn nại không hề có tâm sân hận”

Khi đã thành tâm phát nguyện xong, ví như có một bức tường thành vô hình vững chắc bên ngoài, một năng lực phi thường bảo vệ hành giả. Nếu tiếp xúc phải những đối tượng làm cho bất bình, những cảnh trái ý nghịch lòng, thì khi ấy có đức tính nhẫn nại bên trong chịu đựng một cách tự nhiên, chỉ có tâm sở vô sân đồng sanh với đại thiện tâm phát sanh, không hề có sân tâm phát sanh, bởi vì có đức tính nhẫn nại bảo vệ.

Hỏi: Có đức tính nhẫn nại khi nào?

Đáp: Trong cuộc sống hàng ngày tiếp úc những đối tượng đáng hài lòng, thì không có dức tính nhẫn nại; chỉ khi nào tiếp xúc với những đối tượng làm cho bất bình, những cảnh trái ý nghịch lòng khi ấy mới cần có đức tính nhẫn nại chịu đựng những đối tượng ấy một cách tự nhiên, không hề có sân tâm phát sanh do bởi đối tượng ấy.

ĐÁNH GIÁ SẢN PHẨM

Sản phẩm đã xem

0₫ 0₫
Facebook Instagram Youtube Top