} catch (e) {}; //]]>
Giỏ hàng

Những lời Phật dậy Tỳ khưu Bodhi

Thương hiệu: Khác
|
99,000₫

Các bài giảng của Đức Phật được bảo tồn trong kinh điển Pāli được gọi là các sutta (kinh), tiếng Sanskrit tương đương là sūtra. Mặc dù kinh điển Pāli thuộc về một bộ phái Phật giáo – bộ phái Theravāda hay Thượng tọa bộ – không có nghĩa là các bài kinh này chỉ dành riêng cho Theravāda. Các bài kinh ấy bắt nguồn từ giai đoạn sớm nhất của lịch sử văn học Phật giáo, một giai đoạn kéo dài khoảng một trăm năm sau khi Đức Phật nhập diệt, trước khi cộng đồng Phật giáo nguyên thủy phân chia thành nhiều bộ phái khác nhau.




Tiêu đề
Hotline hỗ trợ: 093 6041 017
|
Số lượng


Các bài kinh Pāli có các bài kinh tương đương trong các bộ phái Phật giáo Sơ kỳ khác – các bộ phái này ngày nay không còn hiện hữu, đôi khi cũng rất giống bản Pāli, khác nhau chủ yếu là về bối cảnh và cách bố trí, nhưng không khác nhau về mặt giáo lý. Các bài kinh Pāli là những văn bản cổ xưa nhất về lời dạy của Đức Phật mà hiện nay chúng ta có được. Đó là những gì gần gũi nhất với các bài giảng của Đức Phật lịch sử.

Những lời dạy được tìm trong đó là đầu nguồn của tất cả những dòng chảy tiến hóa của giáo lý và thực hành trong đạo Phật, qua nhiều thế kỷ. Vì lý do đó, các bài kinh Pāli tạo thành một di sản chung cho tất cả mọi truyền thống Phật giáoPhật tử của tất cả các tông phái muốn hiểu được cội rễ của Phật giáo cần phải đặt ưu tiên trong việc nghiên cứu học tập các bài kinh này.


3.CÓ THỂ THẤY NGUỒN GỐC VÀ DIỆT TẬN PHIỀN NÃO

Một thời Thế Tôn trú ở giữa dân chúng Malla tại Uruvelakappa,một thị trấn của dân chúng Malla.Rồi thôn trưởng Bhadraka đi đến Thế Tôn.Sau khi đến,đảnh lễ Thế Tôn,rồi ngồi xuống một bên.Ngồi xuống một bên,thôn trưởng Bhadraka bạch Thế Tôn:

-Lành thay,bạch Thế Tôn, nếu Thế Tôn thuyết cho con về sự tập khởi và sự chấm dứt của khổ!

-Này thôn trưởng,nếu ý cứ vào thời quá khứ,Ta thuyết cho ông về sự tập khởi và sự chấm dứt của khổ,nói rằng:”Như vậy đã xảy ra trong thời quá khứ”,ông sẽ phân vân,sẽ có nghi ngờ.Nếu y cứ vào thời vị lai,Ta thuyết cho ông về sự tập khởi và sự chấm dứt của khổ,nói rằng:”Như vậy sẽ xảy ra trong thời tương lai”,ông sẽ có phân vân, sẽ có nghi ngờ.Nhưng nay Ta ngồi chính ở đây,này thôn trưởng,với ông cũng ngồi ở đây,Ta sẽ thuyết cho ông về sự tập khởi và sự chấm dứt của khổ.Hãy lắng nghe và suy nghiệm kỹ,Ta sẽ nói.

-Thưa vâng,bạch Thế Tôn.Thôn trưởng Bhadraka vâng đáp Thế Tôn.

Thế Tôn nói như sau:

-Ông nghĩ thế nào,này thôn trưởng, ở tại Uruvelakappa có những người,nếu họ bị giết,hay bị tù,hay bị thiệt hại,hay bị chỉ trích,ông có khởi lên sầu,bi,khổ,ưu,não không?

-Thưa có,bạch Thế Tôn.Ở tại Uruvelakappa có những người,nếu họ bị giết hay bị tù,hay bị thiêt hại,hay bị chỉ trích,thì con có khởi lên sầu,bi,khổ,ưu,não.

-Này thôn trưởng,ở tại Uruvelakappa nhưng cũng có những người,nếu họ bị giết,hay bị tù,hay bị thiệt hại,hay bị chỉ trích,ông không khởi lên sầu,bi,khổ,ưu,não?

-Thưa có,bạch Thế Tôn,ở tại Uruvelakappa có những người,nếu họ bị giết,hay bị tù,hay bị thiệt hại,hay bị chỉ trích,nhưng con không khởi lên sầu,bi,khổ,ưu,não.

-Do nhân gì,do duyên gì,này thôn trưởng,đối với một số người ở tại Uruvelakappa,nếu họ bị giết,hay bị bắt,hay bị thiệt hại,hay bị chỉ trích,thì ông có khởi lên sầu,bi,khổ,ưu,não?Do nhân gì,do duyên gì,đối với một số người khác,ông lại không khởi lên sầu,bi,khổ,ưu,não?

-Đối với một số người ở tại Uruvelakappa,bạch Thế Tôn,nếu họ bị giết,hay bị bắt,hay bị thiệt hại,hay bị chỉ trích,con có khởi lên sầu,bi,khổ,ưu,não,là vì con có dục và tham đối với họ.Nhưng đối với một số người khác,con lại không khởi lên sầu,bi,khổ,ưu,não,là vì con không có dục và tham đối với họ.

-Này thôn trưởng,với nguyên tắc về những gì phải được thấy,được biết,được đạt tới tức thời,được thể nhập,ông áp dụng phương pháp ấy về thời quá khứ và vị lai.Nếu có khổ nào khởi lên trong quá khứ,tất cả khổ ấy khởi lên lấy dục làm căn bản,lấy dục làm sở nhân.Dục là căn bản của khổ.Phàm có khổ nào khởi lên trong tương lai,tất cả khổ ấy khởi lên lấy dục làm căn bản,lấy dục làm sở nhân.Dục là căn bản của khổ.

-Thật vi diệu thay,bạch Thế Tôn!Thật hy hữu thay,bạch Thế Tôn!Thật là khéo nói,lời nói này của Thế Tôn:”Phàm có khổ gì khởi lên,tất cả khổ ấy khởi lên đều lấy dục làm căn bản,lấy dục làm sở nhân.Dục là căn bản của khổ”.

Bạch Thế Tôn,con có người con trai tên là Ciravasi,sống xa ở đây.Khi giờ nó dậy,bạch Thế Tôn,con cử người đi và nói:”Này ông,hãy đi và hỏi thăm đứa trẻ Ciravasi”.Cho đến khi người ấy trở về,bạch Thế Tôn,con ở trong tình trạng bồn chồn,hồi hộp:”Không biết đửa trẻ Ciravasi có bệnh tật gì không?”

-Ông nghĩ thế nào,này thôn trưởng,nếu đứa trẻ Ciravasi của ông bị giết,hay bị bắt,hay bị thiệt hại,hay bị chỉ trích,ông có khởi lên sầu,bi,khổ,ưu,não không?

-Bạch Thế Tôn,nếu đứa con trai Ciravasi của con bị giết,hay bị bắt,hay bị thiệt hại,hay bị chỉ trích,hay sinh mạng bị đổi khác,thì làm sao con không khởi lên sầu,bi,khổ,ưu,não được?

-Như thế,này thôn trưởng,ông cần phải hiểu như sau:”Phàm có khổ nào khởi lên,tất cả khổ ấy đều lấy dục làm căn bản,lấy dục làm sở nhân.Dục là căn bản của khổ”.

Ông nghĩ thế nào,này thôn trưởng,nếu trước kia ông không thấy,không nghe mẹ của Ciravasi,ông có lòng dục,long tham hay long ái đối với mẹ của Ciravasi không?

-Thưa không,bạch Thế Tôn.

-Nhưng này thôn trưởng,khi ông thấy được,khi ông nghe được mẹ của Ciravasi,thời ông có long dục,long tham,hay long ái đối với mẹ của Ciravasi không?

-Thưa có,bạch Thế Tôn.

-Ông nghĩ thế nào,này thôn trưởng,nếu mẹ của Ciravasi bị giết,hay bị bắt,hay bị thiệt hại,hay bị chỉ trích,thì ông có khởi lên sầu,bi,khổ,ưu,não không?

-Bạch Thế Tôn,nếu mẹ của Ciravasi bị giết,hay bị bắt,hay bị thiệt hại,hay bị chỉ trích,hay sinh mạng bị đổi khác,thì làm sao con không khởi sầu,bi,khổ,ưu,não được?

-Như thế,này thôn trưởng,ông cần phải hiểu như sau:”Phàm có khổ gì khởi lên,tất cả khổ ấy đều lấy dục làm căn bản,lấy dục làm sở nhân.Dục là căn bản của đau khổ”.

4.HÃY TÌM HIỂU BẬC ĐẠO SƯ

1.Như vầy tôi nghe.Một thời Thế Tôn ở Savatthi,tại Jetavana,tịnh xá của ông Anathapindika(Cấp Cô Độc).Ở đây,Thế Tôn thuyết giảng như sau:

2.-Này các tỳ-khưu,vị tư sát tỳ-khưu muốn biết rõ tập tánh của người khác,cần phải tìm hiểu về Như Lai,để ý thức được Ngài có Chánh Đẳng Giác hay không?

3.-Bạch Thế Tôn,đối với chúng con,các pháp dựa Thế Tôn làm căn bản,hướng Thế Tôn làm bậc lãnh đạo,nương tựa Thế Tôn làm y cứ.Bạch Thế Tôn,tốt lành thay,Thế Tôn thuyết giảng cho ý nghĩa này.Sau khi được nghe Thế   Tôn ,các tỳ-khưu sẽ hành trì.

-Vậy này các tỳ-khưu,hãy nghe và khéo tác ý,Ta sẽ giảng.

-Thưa vâng,bạch Thế Tôn.Các tỳ-khưu ấy vâng đáp Thế Tôn.Thế Tôn thuyết giảng như sau:

4.-Này các tỳ-khưu,vị tư sát tỳ -khưu muốn biết rõ tập tánh của người khác,cần phải tìm hiểu về Như Lai trên hai loại pháp-các pháp do mắt,do tai nhận thức-nghĩ rằng:”Những pháp ô nhiễm do  mắt,do tai nhận thức,những pháp ấy có hiện khởi ở Như Lai hay không hiện khởi?”Sau khi tìm hiểu như vậy,vị tỳ-khưu được biết như sau:”Những pháp ô nhiễm do mắt,tai nhận thức,những pháp ấy không có hiện khởi ở Như Lai”.

5.Vị ấy tìm hiểu thêm:”Những tạp pháp-khi nhiễm,khi tịnh-do mắt,do tai nhận thức,những pháp ấy có hiện khởi ở Như Lai hay không hiện khởi?”Sau khi tìm hiểu như vậy,vị tỳ-khưu được biết như sau:”Những tạp pháp do mắt,do tai nhận thức,những pháp ấy không có hiện khởi ở Như Lai”.

6.Vị ấy tìm hiểu thêm:”Những pháp hoàn toàn thanh tịnh,do mắt,do tai nhận thức,những pháp ấy có hiện khởi ở Như Lai hay không hiện khởi?Sau khi tìm hiểu như vậy,vị tỳ-khưu được biết như sau:”Những pháp hoàn toàn thanh tịnh do mắt,tai nhận thức,những pháp ấy có hiện khởi ở Như Lai”.

7.Vị ấy tìm hiểu thêm:”Vị tôn giả này thành tựu thiện pháp này trong một thời gian lâu dài hay trong một thời gian ngắn?”Sau khi tìm hiểu như vậy,vị tỳ-khưu biết được như sau:”Vị tôn giả này thành tựu thiện pháp này trong một thời gian lâu dài,vị tôn giả này thành tựu thiện pháp này không phải trong một thời gian ngắn”.

8.Vị ấy tìm hiểu thêm:”Vị tôn giả này khi được biết đến và có danh tiếng,một số nguy hiểm có khởi lên cho vị ấy ở đấy không?”Này các tỳ-khưu một số nguy hiểm không khởi lên cho vị tỳ-khưu nào chưa được biết đến,chưa có danh tiếng.Nhưng khi vị tỳ-khưu ấy được biết đến,có danh tiếng,một số nguy hiểm có thể khởi lên cho vị ấy.Sau khi tìm hiểu như vậy,vị tỳ-khưu biết được như sau:”Vị tôn giả này,khi được biết đến,có danh tiếng,một số nguy hiểm không khởi lên cho vị ấy ở đây”.

9.Vị ấy tìm hiểu thêm:”Có phải vị tôn giả này tự chế không vì sợ hãi,không phải tự chế vì sợ hãi mà từ bỏ?Có phải vị này do vì đoạn diệt tham ái,không còn tham ái,nên từ bỏ vui thú trong các dục?”Sau khi tìm hiểu như vậy ,vị ấy biết được như sau:”Vị tôn giả này tự chế không vì sợ hãi,không phải tự chế vì sợ hãi.Vị này do vì đoạn diệt tham ái,không còn tham ái,nên từ bỏ vui thú trong các dục”.

10.Này các tỳ-khưu,nếu có những người khác hỏi vị tỳ-khưu ấy như sau:”Dựa vào luận cứ nào,bằng chứng nào mà tôn giả nói:”Vị tôn giả kia tự chế không vì sợ hãi,không phải tự chế vì sợ hãi.Vị ấy do vì đoạn diệt tham ái,không còn tham ái,nên từ bỏ vui thú trong các dục?”

Vị tỳ-khưu ấy phải trả lời chanh chánh như sau:”Vị tôn giả ấy sống giữa Tăng chúng hay sống một mình,dù cho trong đó có các vị sống có thiện hạnh hay ác hạnh,có các vị giáo giới hội chúng,có các vị chuyên trọng tài vật hay không bị ô nhiễm bởi tài vật,vị tôn giả ấy không vì vậy mà không bỉ bất cứ người nào vì những lý do ấy.Và tôi đã nghe và biết từ miệng Thế Tôn:”Ta tự chế không vì sợ hãi,không phải tự chế vì sợ hãi.Ta do vì đoạn diệt tham ái,không còn tham ái,nên từ bỏ vui thú trong các dục.”

11.Ở đây,này các tỳ-khưu,Như Lai cần phải được hỏi thêm như sau:”Các pháp ô nhiễm do mắt,do tai nhận thức,những pháp ấy có hiện khởi ở Như Lai hay không có hiện khởi?” Được hỏi vậy,Như Lai sẽ trả lời như sau:”Những pháp ô nhiễm do mắt,do tai nhận thức,những pháp ấy không hiện khởi ở Như Lai”.

12.Nếu được hỏi:”Những tạp pháp-khi nhiễm khi tịnh-do mắt,do tai nhận thức,những pháp ấy có hiện khởi ở Như Lai hay không hiện khởi?”Được hỏi vậy,Như Lai sẻ trả lời như sau:”Những tạp pháp do mắt,do tai nhận thức,những pháp ấy không có hiện khởi ở Như Lai”.

13.Nếu được hỏi:”Những pháp hoàn toàn thanh tịnh do mắt,do tai nhận thức,những pháp ấy có hiện  khởi ở Như Lai hay không có hiện khởi?”Được hỏi vậy,này các tỳ-khưu,Như Lai trả lời như sau:”Những pháp hoàn toàn thanh tịnh do mắt,do tai nhận thức,những pháp ấy có hiện khởi ở Như Lai.Ta lấy như vậy làm đạo lộ,làm hành giới,nhưng Ta không đồng hóa với các pháp đó.”

14.Này các tỳ-khưu ,một đệ tử phải đến gần bậc Đạo Sư có nói như vậy để được nghe Pháp.Bậc Đạo Sư thuyết pháp cho vị ấy từ thấp đến cao,từ vi diệu này đến vi diệu khác,các pháp hắc bạch cùng với các pháp tương đương.Khi bậc Đạo Sư thuyết pháp cho vị tỳ-khưu như thế,vị ấy chứng tri được các điều dạy trong Pháp và có kết luận về các điều giảng dạy.Vị ấy khởi long tịnh tín đối với bậc Đạo Sư:”Thế Tôn là bậc Chánh Đẳng Giác,Pháp được Thế Tôn khéo thuyết giảng,chúng tăng thật khéo hành trì?”

15.Này các tỳ-khưu,nếu có người khác hỏi tỳ-khưu ấy như sau:”Dựa vào luận cứ nào,bằng chứng nào mà tôn giả nói:”Thế Tôn là bậc Chánh Đẳng Giác,Pháp được Thế Tôn khéo thuyết giảng,chúng Tăng thật khéo hành trì?”

Vị tỳ-khưu ấy phải trả lời chân chánh như sau:”Thế Tôn thuyết pháp cho tôi ấy từ thấp đến cao,từ vi diệu này đến vi diệu khác,các pháp hắc bạch cùng với các pháp tương đương.Khi bậc Thế Tôn thuyết pháp cho tôi như thế,tôi chứng tri được các điều dạy trong pháp và có kết luận về các điều giảng dạy.Tôi khởi long tịch tín đối với Thế Tôn:”Thế Tôn là bậc Chánh Đẳng Giác,Pháp được Thế Tôn khéo thuyết giảng,chúng Tăng thật khéo hành trì”.

16.Này các tỳ-khưu,đối với ai mà long tin đối với Như Lai được an lập,căn cứ,an trú trên những luận cứ,những lời nói,những câu nói như vậy,long tin ấy được gọi là có luận cứ đầy đủ,căn cứ trên chánh kiến,vững chắc,không thể bị phá hoại bởi một sa-môn,bà-la-môn,chư thiên,Mara,Phạm thiên hay bất cứ ai ở đời.Như vậy,này các tỳ-khưu,là sự tìm hiểu về Như Lai đúng theo Pháp và như vậy Như Lai mới được khéo tìm hiểu đúng theo Pháp.

Thế Tôn thuyết giảng như vậy.Các tỳ-khưu ấy hoan hỷ,tín thọ lời Thế Tôn dạy.

 

 

 

ĐÁNH GIÁ SẢN PHẨM

Sản phẩm đã xem

0₫ 0₫
Facebook Instagram Youtube Top