Giỏ hàng

Hương Vị Của Giải Thoát - Chính Kiến - Nơi Của Tĩnh Lặng

 “…Sự không thoải mái của chúng ta là do cái nhìn sai trái. Bởi chúng ta không tập luyện việc câu thúc ngũ quan cho nên chúng ta trách cứ sự khổ của mình là do ngoại cảnh…Nơi an trụ đúng đắn, nơi của sự tĩnh lặng, an nhiên tự tại, đó là chính kiến. Chúng ta chẳng nên tìm cái gì khác nữa…”

HƯƠNG VỊ CỦA GIẢI THOÁT

CHÍNH KIẾN – NƠI CỦA TĨNH LẶNG

   “…Sự không thoải mái của chúng ta là do cái nhìn sai trái. Bởi chúng ta không tập luyện việc câu thúc ngũ quan cho nên chúng ta trách cứ sự khổ của mình là do ngoại cảnh…Nơi an trụ đúng đắn, nơi của sự tĩnh lặng, an nhiên tự tại, đó là chính kiến. Chúng ta chẳng nên tìm cái gì khác nữa…”

   Thực hành Pháp là đi ngược lại với những thói quen thông thường của chúng ta, chân lý đi ngược lại với các thèm muốn thế nhân của chúng ta. Một số điều của chúng ta hiểu là sai có thể lại đúng, trong khi những điều chúng ta chấp rằng đúng có thể là sai. Tại sao vậy? bởi tâm chúng ta nằm trong bóng tối, chúng ta không nhìn thấy rõ đưuọc Chân Lý. Chúng ta thật sự không biết cái gì là đúng hay là sai và do đó bị ngu si bởi những dối trá của dục vọng. Dục vọng chỉ cái đúng là cái sai và chúng ta tin; rằng cái sai thì dục vọng cho là đúng, và chúng ta tin như vậy.

   Người khôn ngoan phải quan sát và đích thân nhìn thấy nhân quả trước khi tin tưởng vào những gì mình nghe. Mặc dù nghe lời gỉang về chân lý, quý vị cũng đừng tin suông vào lời nói, bởi quý vị chưa tự mình biết được chân lý của lời nói.

   Điều đó cũng vậy đối với tất cả chúng ta. Ví dụ có người nói:” việc tu hành này quả thật rất khó, quả thật rất cam go”. Nhưng tại sao việc tu hành này lại khó khăn kia chứ? Đó chỉ vì chúng ta suy nghĩ sai, chúng ta mang tà kiến.

   Trước đây tôi đã vào rừng, xa lánh chỗ đông người, trốn tránh thế gian. Thế gian đầy vọng tưởng là điều quả thật đã khiến tôi bối rối, nó khiến cho tôi không ngừng chạy trốn. Nhưng cho dù sống một mình hay với những người khác, tôi cũng vẫn không có được sự bình yên. Ở một mình tôi không thấy hài lòng, ở trong một đám đông tôi cũng chẳng thấy hài lòng. Tôi cứ nghĩ sự bất mãn này là do tâm trạng của toi, do nơi tôi sinh hoạt, thức ăn, thời tiết, do cái này và cái nọ. Tôi đã không ngừng tìm kiếm một cái gì đó phù hợp với tâm của mình.

Là một nhà sư dhutanga (nhà sư tu khổ hạnh), tôi đã du hóa khắp nơi, nhưng mọi chuyện cũng chẳng đúng chút nào hết. Do đó, tôi suy nghĩ,” Tôi có thể làm gì để chính mọi chuyện đây? Tôi có thể làm gì?”. Sống với nhiều người, tôi thấy không vừa lòng, với ít người tôi cũng không hài lòng. Vì lý do gì? Tôi thật không thể hiểu được. Tại sao tôi bất mãn? Bởi vì tôi đã mang tà kiến, chỉ có vậy; bởi vì tôi vẫn còn đang bám chấp vào cái sai. Bất luận đi đâu tôi cũng không thấy hài lòng, đi đâu tôi cũng suy nghĩ, “Ở đây chẳng tốt chút nào, chẳng có gì tốt hết...”, vân vân và vân vân, đại loại như thế. Tôi oán trách người khác. Tôi oán trách thời tiết, nóng nực và lạnh giá, tôi oán trách mọi thứ! Giống y như con chó điên cắn bất kỳ mọi thứ gì nó gặp, bởi vì nó điên. Khi tâm như vậy, việc tu tập của chúng ta chẳng bao giờ an định được. Hôm nay chúng ta cảm thấy vui, ngày mai lại cảm thấy buồn. Lúc nào nõ cũng sẽ như vậy. Chúng ta không đạt được sự hài lòng hay tĩnh lặng.

   Ngày kia, Đức Phật nhìn thấy một con chó sói, từ trong rừng, chỗ ở của nó, chạy ra chỗ ngài đang ngồi. Nó đứng yên một lúc, rồi bỏ chạy vào bụi rậm, và rồi lại chạy ra lần nữa. Thế rồi nó chạy vào một cái hang, để rồi lại chạy lần nữa. Lúc thì nó đứng, kế đó nó lại chạy, rồi nó lại nằm, thế rồi nó nhảy chồm lên... Con chó sói đó đang bị bệnh chốc lở. Khi nó đứng, chốc lở sẽ cắn vào da của nó, thế nên nó chạy. Khi chạy, nó cũng chẳng thấy dễ chịu chút nào, do đó mà nó nằm. Thế rồi nó sẽ nhảy dựng lên, chạy vào bụi rậm, chui vào thân cây rỗng, chẳng bao giờ chịu đứng yên hết.

   Đức Phật nói, “Này các tỳ khưu, các ông có thấy con chó sói lúc chiều nay không? Đứng nó cũng khổ, chạy nó cũng khổ, ngồi nó cũng khổ, nằm nó cũng khổ. Chui trong bụi rậm, vào thân cây rỗng hay vào hang nó cũng khổ. Nó đổ lỗi là do đứng không thoải mái, nó trách là do ngồi nên không thoải mái, nó đổ thừa là tại việc chạy và việc nằm; nó đổ thừa cho cội cây, bụi rậm và hang đá. Thật ra vấn đề không ở cái nào trong số những thứ này. Con chó sói đó bị chứng chốc lở. Vấn đề là nằm ở cái chứng chốc lở đó.

   Chúng ta cũng giống như con sói. Sự không thoải mái của chúng ta là do cái nhìn sai trái. Bởi vì chúng ta không tập luyện việc câu thúc ngũ quan cho nên chúng ta trách cứ sự khổ của mình là do ngoại cảnh. Cho dù chúng ta sống ở đâu đi nữa, chúng ta cũng đều không hài lòng. Dù đến sống trong rừng sâu hay bất kỳ thiền viện nào khác, chúng ta cũng vẫn không vừa lòng. Tại sao vậy? Bởi chúng ta còn mang tà kiến nên cho dù đi đến đâu chúng ta cũng vẫn không hài lòng.

   Nhưng cũng chính con chó đó khi được chữa hết chứng chốc lở thì nó sẽ hài lòng, bất luận là nó đang đi đâu. Đối với chúng ta cũng vậy. Tôi thường suy ngẫm về điều này, và tôi thường giảng cho quý vị nghe về điều này, bởi vì nó rất quan trọng. Nếu hiểu được chân tướng của các tâm trạng khác nhau của mình, chúng ta sẽ thấy hài lòng. Cho dù trời nóng nực hay lạnh giá, chúng ta cũng thấy mãn nguyện, toại ý, sống với nhiều người hay ít người chúng ta cũng thấy hài lòng. Sự hài lòng không phụ thuộc việc chúng ta sống chung với xã hội hay ẩn tu trong rừng, mà nó chỉ xuất phát từ chánh kiến. Nếu có chánh kiến, khi ấy cho dù đang ở đâu chúng ta cũng thấy hài lòng.

   Nhưng phần lớn chúng ta đều đang mang tà kiến và do đó, có cái nhìn sai trái. Điều này cũng tương tự khi bậc tôn sư dạy chúng ta hãy nhìn cho thật đúng. Chúng ta chống lại, bởi lời đó khiến chúng ta cảm thấy không dễ chịu. Chúng ta tìm cách quay trở lại với nơi chúng ta cảm thấy an tâm, thoải mái. Hết thảy chúng ta đều như vậy. Nếu không nhìn thấy những hệ quả xấu do tất cả tà kiến mang lại, chúng ta không thể từ bỏ chúng được, việc tu tập thật là khó khăn.

   Nếu có chính kiến, bất kể đến đâu chúng ta cũng được hài lòng. Nơi an trụ đúng đắn, nơi của sự tĩnh lặng, an nhiên tự tại, chính là sự chính kiến. Chúng ta chẳng nên tìm cái gì khác nữa.

   Do đó, mặc dù quý vị có thể là đang không thấy hạnh phúc, điều đó không thành vấn đề, cái không hạnh phúc đó là vô thường, không có gì chắc chắn cả. Có phải cái không hạnh phúc đó là “cái tôi” của quý vị? Nó có chút thực chất nào không? Nó có tồn tại thật không? Tôi không thấy nó có thật chút nào cả. Khổ đau chỉ là một tia chớp của cảm xúc, hiện ra và rồi mất đi. Hạnh phúc cũng như vậy. Có phải hạnh phúc có sự nhất quán, kiên định? Nó có phải là một thực thể không? Nó đơn thuần chỉ là một cảm xúc thình lình vụt lóe lên rồi mất đi. Thế đấy! Nó được sinh ra và rồi mất đi. Tình yêu cũng chỉ vụt sáng trong khoảnh khắc và rồi biến mất. Đâu là cái thường còn trong tình yêu, sự sân hận hay lòng bất mãn?

   Thật ra, chẳng có chút thật chất nào trong đó cả, chúng chỉ là những ấn tượng bùng lên trong tâm và rồi tắt mất. Chúng không ngừng phỉnh gạt chúng ta, chúng ta không tìm thấy sự chắc chắn nào ở bất kỳ đâu cả. Như Đức Phật dã dạy, khi khổ đau dấy sinh, nó trụ lại một lát rồi biến mất. Khi khổ đau biến mất, hạnh phúc dấy sinh, nấn ná một lúc rồi biến mất. Khi hạnh phúc biến mất, khổ đau lại khởi sinh... vân vân và vân vân, cứ như thế.

   Rốt cuộc chúng ta chỉ có thể nói như thế này- ngoài sự sinh ra, sống và chết đi của khổ, chẳng có gì hết. Nhưng chúng ta vô minh cho nên không ngừng bám víu vào nó. Chúng ta chẳng bao giờ nhìn thấy thật tướng của nó, rằng điều đó đơn giản là vô thường. Nếu hiểu được điều này, khi ấy chúng ta không cần phải suy nghĩ nhiều, nhưng chúng ta không cần suy nghĩ nhiều, nhưng chúng ta có nhiều trí huệ. Nếu không biết điều đó, khi ấy chúng ta sẽ có sự suy nghĩ nhiều hơn là có trí huệ - và có thể là chẳng có chút trí huệ nào cả! Tuyệt đối không cho đến khi chúng ta thật sự nhìn thấy những ác quả do nghiệp của chúng ta tạo ra, mà chúng ta không thể từ bỏ. Nói cách khác, tuyệt đối không cho đến khi chúng ta nhìn thấy những lợi ích thật sự của việc tu tập mà chúng ta có thể theo đuổi và bắt đầu ra sức để làm cho tâm trở nên “thiện chính”.

   Nếu chúng ta chặt một khúc gõ và thả xuống sông, khúc gỗ đó không bị chìm hay bị hư mục, không bị mắc kẹt và bờ bên này hay bờ bên kia, thì dứt khoát khúc gỗ đó sẽ trôi thẳng ra biển. Việc tu tập của chúng ta cũng vậy. Nếu quý vị tu hành theo con đường mà Đức Phật đã dạy, đi thẳng theo nó, không cong không quẹo, quý vị sẽ vượt qua được hai điều. Hai điều gì? Chính là hai cực đoan mà Đức Phật đã nói không phải con đường của người tu hành chân chính – ái dục và ái khổ. Đây là hai bên bờ sông. Một bên bờ của con sông đó là sân hận, còn bờ bên kia là yêu thương. Hoặc quý vị có thể nói một bên bờ là hạnh phúc, còn bờ bên kia là khổ đau. “Khúc gỗ” chính là tâm. Khi nó “chảy xuôi theo dòng sông”, nó sẽ trải nghiệm hạnh phúc và khổ đau. Nếu tâm không bám dính vào hạnh phúc hay khổ đau, nó chảy thẳng ra “biển” Niết Bàn. Quý vị phải thấy rằng chẳng có cái gì khác ngoài việc dấy sinh và biến mất của khổ đau và hạnh phúc. Nếu quý vị không bị “mắc kẹt” vào những thứ này, khi ấy quý vị đang đi trên con đường chân chính.

   Đây là lời dạy của Đức Phật. Hạnh phúc, khổ đau, ái (yêu) và ố (ghét), đơn giản là đều được tạo ra theo qui luật thường hằng của tự nhiên. Trí giả thì không đi theo cũng không khuyến khích chúng, không luyến ái chúng. Đây là cái tâm buông bỏ ái lạc và ái khổ. Đó là chánh hạnh (sự tu hành đúng đắn). Giống như khúc gỗ cuối cùng sẽ trôi ra biển cả, cái tâm mà không chấp ái vào hai cực đoan này tất nhiên sẽ đạt được tĩnh lặng.

Danh mục tin tức

Facebook Instagram Youtube Top